Công đức vô lượng – Chương 87

Chương 87: Ai là gian tế?

Edit: Thanh Thạch

Uông Tuấn Siêu kỳ thật là một người rất có năng lực. Liền nói khu an toàn mà gã mới xây lên này, không chỉ an toàn mà quy hoạch cũng tốt, dân chúng dưới sự quản lý của gã, so với các khu an toàn khác thì sinh hoạt không tồi, đối với gã càng là tin cậy.

Nhưng, rõ ràng hết thảy đều tốt lắm, cảm xúc của gã lại càng ngày càng không ổn định, bởi vì có một Lăng Thanh Vân…

Rất nhiều lần, Uông Tuấn Siêu tự thuyết phục bản thân, thuyết phục chính mình rằng Lăng Thanh Vân là người tốt, sẽ không vô duyên vô cớ ra tay với mình… Nhưng ngẫm lại lúc trước mình mang đi toàn bộ tài nguyên của thành phố S, lại còn phối hợp với phía HN hung hăng đâm Lăng Thanh Vân một đao, dưới tình huống đó, Lăng Thanh Vân sao có thể không hận mình?

Lại một lần bừng tỉnh từ cơn ác mộng, nhớ tới hình ảnh trong giấc mơ, Lăng Thanh Vân được mọi người sùng bái mà mình thì bị mọi người phỉ nhổ, Uông Tuấn Siêu ôm ngực, nhịn không được tâm hoảng ý loạn.

Tiếp tục đọc

Công đức vô lượng – Chương 86

Chương 86: Một nhà đoàn viên

Edit: Thanh Thạch

Khu an toàn thành phố S, nhờ có Lăng Thanh Vân mà nay đã được kiến thiết tốt lắm.

Hạ cánh trực thăng ở bên ngoài khu an toàn, để Trang Thành trộm rời đi, Lăng Thanh Vân mới tiến vào khu an toàn, đi thẳng đến nhà ba mẹ trang Thành, không ngờ họ đã đổi sang nơi khác.

Nguyên bản, chỗ ba mẹ Trang Thành cũng chỉ là tốt hơn người khác một chút, nhưng hiện tại, nơi bọn họ ở là một biệt thự độc lập, Lăng Thanh Vân đi vào liền nghe thấy tiếng cười của Lâm Hiểu Hồng.

“Mẹ, có chuyện gì mà vui vậy?” Lăng Thanh Vân vừa hỏi vừa vào nhà, lúc này mới thấy rõ mấy người bên trong.

Tiếp tục đọc

Công đức vô lượng – Chương 85

Chương 85: Tề tụ ở châu Y

Edit: Thanh Thạch

“Có cái gì không đúng?” Lăng Thanh Vân lập tức hỏi, Trang Thành hiện tại rất tốt nha!

“Tôi cũng không biết, tôi không biết về ma tu, nhưng theo đạo lý thật sự không nên xuất hiện cái gì mà trí nhớ truyền thừa a…” Tiểu Công lắc lắc đầu, thấy Lăng Thanh Vân và Trang Thành đang gắt gao nhìn chằm chằm mình, lại nhịn không được lui lại một bước.

Tuy rằng nó biết không ít thứ, nhưng thật sự không phải là vạn năng…

“Không phải mày đang dọa tao chứ?” Lăng Thanh Vân nhíu mày, Tiểu Công không nói thì hắn không thấy có cái gì không đúng, nhưng hiện tại Tiểu Công lại nói vậy….

Ma tu kia thật sự chỉ muốn bồi dưỡng một truyền nhân?

Tiếp tục đọc

Công đức vô lượng – Chương 84

Chương 84: Trang Thành cấp bảy

Edit: Thanh Thạch

“Sao em lại ôm radio rồi? Cẩn thận dùng hết pin ba đánh đòn đó!” Một cô gái mười bảy mười tám tuổi vừa dùng bùn đất làm khuôn vừa nói với em gái ở bên cạnh.

Các cô mỗi ngày ở đây làm khuôn đúc cũng miễn cưỡng có thể khiến mình ăn no, giúp ba mẹ bớt chút gánh nặng. Nhưng em cô làm việc chậm chạp, mà còn đang đeo tai nghe tin tức từ radio bên hông.

“Chị ơi, chị cũng nghe đi, hình như là tin về Lăng Thanh Vân đó, một đám trẻ con đang gọi tên anh ấy!” Cô em lau tay vào quần áo, nhét một bên tai nghe vào tai chị mình,

Tiếp tục đọc

Công đức vô lượng – Chương 83

Chương 83: Liên minh tang thi?

Edit: Thanh Thạch

Đây là một khối kiến trúc tinh xảo dị thường, đình đài lầu các, núi giả ao hồ không thiếu thứ gì. Lăng Thanh Vân không đọc nhiều sách, bằng cấp cũng thấp, nhưng hồi ấy hắn đi học cũng cẩn thận, nhớ rõ có một bài viết về Tô Châu viên lâm, trong đó miêu tả Tô Châu viên lâm rất xinh đẹp. Bản thân hắn từng gặp qua một ít lâm viên Giang Nam và những tiểu trấn vùng sông nước, nhưng mặc kệ là dùng từ ngữ trau chuốt cỡ nào cũng không thể hình dung vẻ đẹp cảnh sắc nơi đây, không một cảnh quan du lịch nào mà Lăng Thanh Vân từng nhìn thấy có thể so bì với nó!

Mỗi một cây cột, mỗi một mái ngói, mỗi một góc tường đều phảng phất như có cố sự của riêng mình, bên trên có bức tranh điêu khắc tinh mỹ, mà hết thảy toàn bộ kết hợp lại khiến người ta cảm thấy nơi này như tiên cảnh chốn nhân gian.

Đây chính là cảm giác của Lăng Thanh Vân khi vào lại không gian, khi đó hắn hận không thể ném hết lương thực vật tư để trong không gian ra ngoài, đỡ cho ô nhiễm một nơi đẹp đẽ như vậy!

Tiếp tục đọc

Công đức vô lượng – Chương 82

Chương 82: Sau đó

Edit: Thanh Thạch

Lăng Thanh Vân tin tưởng tang thi nước R kia tuyệt đối là tên ghê tởm nhất mà hắn từng nhìn thấy. Không những thế, mấy bọc mủ cũng không đơn giản, nếu hắn không có lực tín ngưỡng thì hẳn đối phương đã thắng!

Hơn nữa, trước không nói đến chuyện mặt Trang Thành mà mọc lên mấy cái đó hắn còn có thể hôn hay không, cho dù hắn có thể hôn thật, nếu không cẩn thận xảy ra vấn đề, hắn không những hết sạch lực tín ngưỡng, nói không chừng còn có thể mất mạng.

Lăng Thanh Vân không tự giác nhìn về phía tang thi nước R đã bị giết, còn đang rối rắm, Trang Thành đã chú ý tới biểu tình chẳng có vẻ lo lắng gì của Tiểu Công: “Mày có cách khác không?”

Tiếp tục đọc

[Re/Sp] Một số đam mỹ #18

Phúc khí mãn hoàng triều

Tác giả: Thiển đạm sắc

Truyện hài hước, gần như non couple.

Kiếp trước thụ ở mạt thế, sau khi hoàn thành sứ mệnh của mình, cùng những người khác dùng dị năng tinh lọc thế giới thì chết. Kiếp này, thụ được đầu thai thành hoàng tử. Vốn tưởng sẽ được hưởng thụ cuộc sống giàu sang phú quý, hết ăn lại nằm nhưng sự thật vô cùng bi đát, cái vương triều này nghèo rớt mồng tơi, đến độ ngự hoa viên là một vườn rau héo vì hạn hán. Thụ đầu thai tới, mang theo dị năng thuỷ và tinh hoa kiến thức hiện đại giúp cho vương triều ngày càng ổn định, mạnh mẽ, đất nước ngày càng ấm no.

9/10 truyện là về công cuộc cải cách đời sống người dân của thụ, chỉ có 1/10 là tình cảm thôi. Đến 2/3 truyện là dừng ở mốc thời gian thụ 5 tuổi, sau đó lớn lớn hơn tý là 8 tuổi. Đến mấy chương cuối thì lớn lớn được mười mấy. Tình cảm gì gì thì đợi phiên ngoại nhé :))) Nên là truyện này có thể coi là non couple cũng được vì tình cảm phát triển như tên lửa chỉ trong 1 cái phiên ngoại.

Ngoài ra thì có 1 số chỗ hơi thiếu logic ví dụ như tính cách thụ trẻ con quá thể, trong khi kiếp trước đã sống mấy thập niên, rồi thì cái mốc 5 tuổi để thụ có thể như thần đồng mà sáng tạo ra bao nhiêu thứ cũng thật vô lý.

Nhưng nhìn chung thì đọc cũng được. Cách hành văn của tác giả làm mình liên tưởng đến Ngữ tiếu lan san nhưng viết không hay bằng.

Tiếp tục đọc