Công đức vô lượng – Chương 74

Chương 74: Hoa đào thối

Edit: Thanh Thạch

Trang Thành vẫn luôn được Lăng Thanh Vân bảo hộ rất tốt. Bởi vì Lăng Thanh Vân không muốn tay cậu dính máu, cho nên cậu căn bản chưa từng giết người, nhưng nay cậu giết là một tang thi có trí nhớ, kỳ thật cũng chẳng khác gì một người.

Cậu nghĩ mình có lẽ sẽ thấy khó chịu, không ngờ giết đối phương xong lại chỉ cảm thấy thoải mái.

Dù sao, có những lúc, quá mức mềm lòng chỉ có thể đối lấy hủy diệt. Trước đó Trang Thành tận mắt nhìn thấy tang thi này ra tay với Lăng Thanh Vân, cũng biết số mệnh của tang thi chính là thôn phệ lẫn nhau mà trưởng thành, tất nhiên sẽ không nhẹ tay.

Nhưng nếu đã đáp ứng giúp y chăm sóc người nhà, Lăng Thanh Vân sẽ không nuốt lời, rất nhanh tìm được cha mẹ y.

Tiếp tục đọc

Công đức vô lượng – Chương 73

Chương 73: Tang thi tang thi

Edit: Thanh Thạch

Trời đã sáng, mặc kệ thế giới này biến đổi thế nào, mặt trời vẫn như trước mọc đằng đông lặn đằng tây, lặng yên như mấy ngàn năm, mấy vạn năm trước.

Lúc trước là mùa đông, kết hợp với tang thi đầy khắp núi đồi khiến thế giới này có vẻ vô cùng hiu quạnh. Nhưng hôm nay mùa xuân đến, cỏ mọc chim bay, tuy rằng trong thành phố vẫn tan hoang không có sinh khí, nhưng ở nông thôn thì cảnh tượng lại hoàn toàn khác.

Mặt đất bị bao phủ bởi cỏ dại, ngẫu nhiên cũng có rau chân vịt linh tinh mọc xen lẫn trong bụi cỏ, tuy rằng rất hỗn độn, nhưng lại sinh cơ mênh mông. Có lẽ không có con người can thiệp, thiên nhiên sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Tiếp tục đọc

Công đức vô lượng – Chương 72

Chương 72: Tác dụng của lực tín ngưỡng

Edit: Thanh Thạch

Lăng Thanh Vân vốn nghĩ rằng lần này Đỗ Dã đàm phán với Tề Triệt cũng sẽ nhanh chóng kết thúc như lần trước, không ngờ sang đến hôm sau, người hai bên vẫn còn đang đàm phán. Hơn nữa phía HN còn có thêm mấy người tới, không biết là tới trợ trận hay bởi vì việc này can hệ trọng đại.

Kỳ thật, vũ khí công nghệ cao vẫn hơn xa người tiến hoá, nhưng dưới tình huống tang thi phủ đầy toàn bộ địa cầu, không thể vì muốn tang thi chết hết mà làm hại hoàn cảnh trái đất biến xấu đúng không?

Hơn nữa, kỳ thật hiện tại rất nhiều người đều cảm thấy tang thi xuất hiện là do ông trời đang trừng phạt con người – con người phá hoại hệ sinh thái của địa cầu, khiến vô số giống loài tuyệt chủng, vì thế ông trời liền tự mình ra tay diệt nhân loại!

Tiếp tục đọc

Công đức vô lượng – Chương 71

Chuyện là vào một ngày đẹp giời, tui cắm usb vào máy để bàn để cop ảnh, nhìn thấy folder truyện đã edit tui cop để lưu trữ phòng trường hợp lap bị sao đó, tui chợt muốn ấn vào xem. Và các bạn biết sao không? Tui nhìn thấy chương 70, 71 của Mạt thế chi công đức vô lượng mà tui tưởng là đã bốc hơi bằng một cách nào đó. @@ Cắm lại usb vào lap coi sao thì không thấy hiện 2 chương này. Hoá ra nó bị ẩn chứ không phải bị mất. =((((( Mất công cặm cụi edit lại (thật ra tui mới edit lại chương 70 thôi, 71 chưa có thời gian)! Vậy nên sau 2 tháng bỏ bê cái wp đóng bụi vì bận nhiều thứ linh tinh, tui lại ngoi lên post truyện. Rất xin lỗi bạn nào đang theo dõi bộ này :(((

———

Chương 71: Liễu Khả Phàm thăng cấp

Edit: Thanh Thạch

“Lăng tiên sinh, anh có thể dùng xác tang thi cấp cao để đổi lương thực…” Người được phái tới tiếp đón Lăng Thanh Vân vừa mới mở miệng liền phát hiện trên người Lăng Thanh Vân bắt đầu sáng lấp lánh, khiến hắn hệt như thiên thần hạ phàm! Giờ trời đã sáng, nhưng ánh sáng mặt trời cũng không thể hoàn toàn át được quang mang trên người Lăng Thanh Vân.

Trước đó anh ta đã nhìn thấy cảnh tượng khi Lăng Thanh Vân xuất hiện, nên bây giờ ngược lại không quá mức khiếp sợ, nhưng lập tức, anh ta bị uy áp cường đại đè nặng khiến cho phải lui lại mấy bước, quang mang trên người Lăng Thanh Vân cũng bắt đầu thay đổi.

Tiếp tục đọc

Công đức vô lượng – Chương 70

Rất xin lỗi cả nhà vì đã om quá lâu =(((( Đợt này đã bận thì chớ, đến lúc giở ra để post truyện thì phát hiện bay đâu mất 2 chương 70, 71 =(((( Tìm khắp nơi không thấy nên mình đành edit lại, thế là đã lâu nay còn lâu hơn.

Tình hình là chương 71 mình còn chưa làm, các bạn cố gắng đợi nhé T_T

—————

Chương 70: Lại thăng một cấp

Edit: Thanh Thạch

Gã vẫn luôn muốn trở nên mạnh hơn, cố gắng mạnh hơn, nhưng khi gã thật sự rất mạnh rồi, nhớ lại sự tình trước kia, gã lại hoàn toàn không có biện pháp tiếp nhận.

Tại sao mình lại biến thành tang thi? Tại sao không phải là người khác biến thành tang thi? Biến thành tang thi thì thôi đi, gã cắn chết cha mẹ mình, tất cả người thân của gã đều chết trong trận tai nạn này, gã đã ăn thịt rất nhiều người, hiện tại cũng cực kỳ cực kỳ muốn ăn thịt người, gã còn có thể được cứu sao?

Đương nhiên không được, gã đã chết rồi, biến thành một tang thi chỉ biết ăn thịt người, tại sao cố tình lại là gã, tại sao không phải là người khác? Tại sao những người đó có thể vui vui vẻ vẻ mà sống, gã không cam lòng!

Tiếp tục đọc

Công đức vô lượng – Chương 69

Chương 69: Đi xa tới tỉnh F

Edit: Thanh Thạch

Có câu, nơi nào có người nơi đó có giang hồ, mà hiện tại, nơi nào có người nơi đó có tang thi.

Lăng Thanh Vân vẫn luôn loanh quanh ở thành phố S và mấy vùng phụ cận. Nay, thành phố S vì có sự tồn tại của Trang Thành mà rất khó có tang thi cấp cao xuất hiện tiếp, nơi này cũng không còn là trọng điểm chú ý của quốc gia nữa, nhưng những chỗ khác thì sao?

Đảo HN, người ở lục địa hướng tới đây như thiên đường, nhưng sinh hoạt ở nơi đây hoàn toàn không thể so với thời điểm chưa xuất hiện tang thi.

Từ sáng sớm đến tối mịt, nơi nào cũng là khung cảnh bận rộn, cho dù là trẻ con chưa đến mười tuổi cũng không thể sống thoải mái trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Mỗi ngày bọn nó phải làm rất nhiều việc, đến tối còn phải lên lớp, nhưng cho dù có như vậy, bọn nó cũng không dám kêu mệt, bởi vì đại bộ phận đều đã chứng kiến sự đáng sợ của tang thi.

Tiếp tục đọc

Công đức vô lượng – Chương 68

Chương 68: Trồng trọt

Edit: Thanh Thạch

Lăng Thanh Vân nổ tang thi, Trang Thành nhặt tinh hạch, hai người phối hợp vô cùng ăn ý.

Nhưng có một việc khiến Trang Thành rất buồn bực, cậu tốn bao nhiêu công sức mới cản được đám tang thi không đi công thành, còn Lăng Thanh Vân thì sao? Lăng Thanh Vân bay là là trên trời, tỏa ra hoóc môn, bay đến đâu, tang thi theo đến đó, thế nào cũng không bỏ!

Trang Thành nghiêm mặt đi theo sau một đám tang thi, nhìn những đồng loại này… Không, cậu không muốn nhận bọn chúng là đồng loại! Những tang thi này giống hệt như chạy theo thần tượng, hưng phấn vung vẩy hai tay chạy về phía Lăng Thanh Vân, còn giẫm đạp lên nhau, nhưng dù bị vô số người giẫm lên, tay chân gãy đứt thì vẫn cố gắng vặn vẹo quyết chí đi theo Lăng Thanh Vân, há to mồm về phía hắn…

Tiếp tục đọc