Tiểu phu lang – Chương 112

☆、112

Edit: Thanh Thạch

Theo thời gian trôi qua, mặt trời dần nổi lên nơi chân trời, tiếng truy binh đằng sau cũng từ từ xa dần, mọi người không hẹn mà cùng nhẹ nhàng thở ra. Thẳng đến hiện tại tim bọn họ vẫn còn đập bình bịch, đêm nay thật sự rất kích thích, làm người hưng phấn đến huyết mạch bành trướng, hồi hộp đến lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Trở lại cửa mật đạo, nghênh đón bọn họ đầu tiên là mấy mũi tên nhọn.

Mọi người nháy mắt biến sắc, lập tức đề phòng, có người liền đỏ hốc mắt, nếu mật đạo bị người chiếm lĩnh, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

“Dừng tay, đều là người một nhà.” Lê Diệu Nam chợt nhớ ra đoàn người mình vẫn đang mặc quần áo quân địch.

Gánh nặng trong lòng Vương Nhị Ngưu liền được thả xuống: “Dừng tay, dừng tay, ta là Vương Nhị Ngưu.”

Vài người giấu ở trong rừng lúc này mới lộ ra thân hình, có người chạy lên một quyền đánh vào người Vương Nhị Ngưu: “Kháo, làm chi mặc thành như vậy, doạ chết người.” Suýt nữa còn tưởng rằng Nghiêm Giáo uý đánh lén thất bại, mật đạo bị người phát hiện.

“Ha ha.” Vương Nhị Ngưu sờ đầu, thao thao bất tuyệt bắt đầu kể công tích vĩ đại của mình, bãi hiển hắn ta làm thế nào lẻn vào địch doanh.

Người nghe hứng thú nồng hậu, chỉ hận mình không thể tham dự trong đó, đặc biệt khi nghe thấy kho lúa quân địch bị đốt, bọn họ hưng phấn đến khó nói thành lời, ánh mắt loè loè toả sáng: “Thật sao? Nghiêm Giáo uý thật sự đánh lén thành công?”

“Đương nhiên, cũng không xem chúng ta là ai.”

“Thật tốt quá, thật tốt quá.”

“Cuối cùng cũng báo thù được một lần.”

“Đáng tiếc không thể giết thêm mấy người.”

“Đáng tiếc ta không đi theo Nghiêm Giáo uý.”

Bọn lính vừa khóc vừa cười, không biết là bi thương những người đã mất đi hay là vui sướng vì dạ tập thành công.

Tâm tình mọi người bất giác lại trở nên trầm trọng, vui mừng vừa rồi trở thành hư không. Đúng vậy, dạ tập thành công thì sao, chẳng qua là kéo dài thời gian mà thôi, người mất đi sẽ không trở về, tương lai sẽ còn có càng nhiều người vĩnh viễn nhắm mắt, một lần thắng lợi nho nhỏ có mấy vui sướng chứ.

Lê Diệu Nam lập tức nói: “Chuẩn bị tốt thuốc trị thương sao?”

Sĩ binh gật đầu: “Chuẩn bị tốt, cáng cũng có.”

Lê Diệu Nam trầm mặc một hồi, phân phó: “Đi chuẩn bị một ít lương khô, tý nữa Nghiêm Giáo uý đến, nên cứu người thì cứu người, nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, hôm nay còn phải đánh một trận ác liệt nữa.”

“Vâng.”

Binh lính lưu thủ mật đạo bắt đầu bận rộn. Không bao lâu, sắc trời đã sáng hẳn, ánh dương xuyên qua nhánh cây chiếu xuống núi rừng. Lại đợi ước chừng nửa canh giờ, Nghiêm Giáo uý dẫn theo nhân mã rốt cuộc xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ.

Nguyên bản một ngàn sĩ binh, hiện tại thiếu một nửa, trong lòng Lê Diệu Nam khó chịu vô cùng. Nhìn cáng đã chuẩn bị tốt, một loại cảm giác vô lực nảy lên trong lòng, đội quân Nghiêm Giáo uý mang về cư nhiên không có một người trọng thương, vậy những người trọng thương đi đâu rồi?

Nghiêm Giáo uý mặt không đổi sắc, chỉ còn lại một đôi mắt tràn ngập thê lương: “Bẩm báo đại nhân, hạ quan hoàn thành nhiệm vụ, lần này đánh lén thành công, sĩ binh hy sinh bốn trăm ba mươi ba người.”

Theo lời hắn ta nói, có người lập tức đỏ hốc mắt, có người trầm mặc ngồi dưới đất, cũng có người bắt đầu khóc thút thít, thậm chí có người bi thống khóc lớn.

“A Ngôn, A Ngôn, rõ ràng có thể cứu hắn, rõ ràng có thể cứu hắn.”

“Hu hu hu —-”

“Ta muốn báo thù, nhất định phải giết sạch Khương tộc chết tiệt.”

“Oa —-”

“Tiểu Cường ca chỉ là bị thương, vì sao không theo chúng ta cùng đi, hắn chưa bao giờ là gánh nặng, không phải —-”

“Ta có thể cõng Tiểu Hắc Tử, hắn mới mười bảy tuổi.”

“Nhi tử A Tề vừa mới tròn tháng, hu hu hu —-”

“Tiểu Sơn Tử bảo ta mang tài sản tích tụ của hắn về cho nhà hắn.”

Nghiêm Giáo uý im lặng không nói, tuỳ ý bọn họ phát tiết cảm xúc trong lòng, không khí nồng đậm bi thương càng trở nên trầm trọng. Nhưng hiện tại đâu phải thời điểm thả lỏng, binh lính lưu thủ vội vàng lấy ra thuốc trị thương, băng bó cho bọn họ. Khóc đủ, mệt mỏi, phát tiết xong cảm xúc trong lòng, một đám biểu tình càng thêm kiên định, cừu hận đã mọc rễ trong lòng bọn họ.

“Nghỉ ngơi cho tốt.” Nghiêm Giáo uý nhẹ nhàng nói một câu, một khắc cũng chưa nghỉ lập tức thương nghị với Lê Diệu Nam lần đánh lén tiếp theo.

Không dư thừa thời gian để thương tâm, bọn lính hung hăng khóc một hồi, nhanh chóng thu lại cảm xúc, điền đầy bụng, lập tức lẻn vào mật đạo trong sơn động, tuỳ ý tìm một chỗ nằm ngủ, bọn họ thật sự quá mệt mỏi. Những người còn lại cũng không dám chậm trễ, vội vàng thu thập xung quanh, lau quệt hết dấu vết, lại dùng cành lá rậm rạp che đi cửa sơn động.

Giữa trưa, Tôn Thuỵ Tư dẫn theo hai ngàn người lại đây, thấy Lê Diệu Nam hoàn hảo không tổn hao gì, ánh mắt lộ ra thần sắc quả thế.

Nghiêm Giáo uý chấn động: “Cửa thành như thế nào?”

Tôn Thuỵ Tư làm một cái thủ thế an tâm chớ nóng, chậm rãi nói: “Nghiêm đại nhân không cần sầu lo, dân chúng Nam Tuyền dũng cảm báo danh chống cự quân địch, hiện giờ đã triệu tập được hai ngàn dân chúng. Sáng sớm nay thấy địch doanh lửa cháy ngập trời, mọi người đều thực kích động, mỗi người đều bừng bừng tinh thần muốn báo thù rửa hận.”

Nghiêm Giáo uý mấp máy môi, trong lòng ngũ vị tạp trần, có cảm động, có thở dài, càng nhiều là khâm phục thật sâu. Hắn ta với Dương Huyện lệnh hết đường xoay xở, Lê đại nhân lại có thể nháy mắt xoay chuyển thế cục, rõ ràng chỉ dẫn theo ba mươi người đi nhiễu loạn địch doanh, trở về không chỉ lông tóc vô thương, còn làm cho cả quân địch hỗn loạn. Một đoá pháo hoa sáng lạn kia hấp dẫn rất nhiều chú ý của quân địch, nếu không liền tính trên lưng hắn ta sáp cánh cũng chưa chắc có thể thoát khỏi địch doanh mấy vạn đại quân.

Nghiêm Giáo uý cảm thấy vô cùng tiếc nuối, Lê đại nhân không làm võ tướng thật đáng tiếc. Từng bước tính toán không chút thiếu sót, nghiềm ngẫm tâm tư địch nhân quá tốt, đổi lại là hắn ta, tuyệt đối không dám làm việc như thế, cư nhiên minh mục trương đảm lẫn vào địch doanh.

Lê Diệu Nam không ở lại lâu, trong thành nếu chỉ dựa vào Dương đại nhân, hắn sợ bố cục tốt cũng sẽ bị huỷ hoại chỉ trong chốc lát. Quan văn nhiều lắm là có thể dùng cán bút, chuyện đánh giặc mà giao cho ông ta mình càng lo lắng hơn, quy ước với Nghiêm Giáo uý lấy pháo hoa làm tín hiệu, Lê Diệu Nam nhanh chóng trở về thành.

So với thị trấn lộn xộn ngày hôm qua, hôm nay thoạt nhìn đã đâu vào đấy. Lão nhân phụ nữ đều ra trận, dù không giết được địch nhân nhưng bọn họ có thể giặt đồ nấu cơm, làm một ít chuyện nằm trong khả nặng. Trên đường vô cùng náo nhiệt, hưng phấn đàm luận biển lửa ngày hôm qua, Nghiêm Giáo uý cùng Lê Diệu Nam trở thành anh hùng của dân chúng Nam Tuyền.

Tâm tình Lê Diệu Nam lại trầm trọng, hai chữ anh hùng này sao hắn có thể đảm đương nổi. Hy sinh bốn trăm ba mươi danh sĩ binh, bọn họ mới là anh hùng chân chính, là liệt sĩ Nam Tuyền.

Đứng cao cao trên tường thành, nhìn trận doanh quân địch xa xa, thấy bọn họ không có tư thế tấn công, Lê Diệu Nam học bộ dáng sĩ binh, tuỳ tiện tìm một chỗ nghỉ ngơi, hôm qua mệt cả đêm, hiện tại đã sắp chịu không nổi.

“Lê đại nhân, ngài vẫn nên về nghỉ ngơi đi, quân địch tạm thời chưa thể đánh lại đây, nơi này còn có chúng ta nhìn.”

“Không ngại, bản quan ngủ một lúc là được, quân địch sẽ không từ bỏ ý đồ, nếu có động tĩnh gì cũng có thể đúng lúc biết được.”

Sĩ binh thấy không khuyên nhủ được, toàn bộ an tĩnh lại, không dám cao giọng nói chuyện, sợ phiền đến hắn.

Nằm chốc lát nhưng Lê Diệu Nam ngủ không an ổn, ngay cả trong mộng tựa hồ cũng là một mảnh đỏ tươi, bên tai hò hét không ngừng.

Chưa ngủ được bao lâu, hắn bị một trận thanh âm phẫn nộ làm bừng tỉnh. Mở ra hai mắt, chỉ thấy bọn lính tức giận nhìn về phía ngoài tường thành, lửa giận làm bọn mất lý trí, phát ra những tiếng gầm rống.

“Ta muốn đi cướp thi thể về.”

“Im miệng, ngươi muốn cho dân chúng chôn cùng sao?”

“Chẳng lẽ cứ nhìn như vậy?”

“Bọn họ đáng chết, Khương tộc đáng chết.”

Xa xa truyền đến tiếng cười to kiêu ngạo của quân địch, Lê Diệu Nam đứng dậy, rất nhanh giống như bọn lính tức giận đến hai mắt đỏ bừng. Lửa giận ngập trời nảy lên trong lòng, hắn cảm thấy mình chưa từng lãnh tĩnh như vậy, Khương tộc quả thật đáng chết. Những binh lính hy sinh tối qua, hiện giờ thi thể phá thành mảnh nhỏ, bị quân địch ném ở khối đất trống phía trước thị uy, tay còn cầm roi tuỳ ý quật.

“Bọn họ dám tiên thi.” Binh lính trên tường thành khóc không thành tiếng.

“A, ta muốn giết bọn họ —-” Sĩ binh tê tâm liệt phế hô.

“Ha ha ha ha ha!” Địch nhân cười càng thêm bừa bãi, đội ngũ vài trăm người động tác quật thi thể càng thêm hung mãnh.

Ánh mắt Lê Diệu Nam lạnh như băng, giơ lên liên nỗ nhắm ngay kẻ địch cười to nhất, “Vèo vèo vèo!” liên tục bắn ra ba mũi tên. Mũi đầu để che giấu tai mắt, mũi thứ hai để ngừa vạn nhất, mũi cuối cùng mới nhắm ngay ngực, một kích mất mạng.

Kẻ kia đang cười lập tức im bặt, nhìn mũi tên trên ngực tràn đầy không thể tin, rõ ràng gã đã né tránh rồi, vì sao còn bị bắn trúng, cho đến lúc chết gã cũng không hiểu được, thẳng tắp ngã xuống đất, chết không nhắm mắt.

Hành động của Lê Diệu Nam triệt để kích khởi lửa giận của quân địch, chặt đầu một khối thi thể, diễu võ dương oai mà đá ra ngoài.

“Mở cửa thành ra.” Lê Diệu Nam lãnh tĩnh phân phó.

“Đại nhân.” Sĩ binh bối rối, cứ việc bọn họ cũng thực phẫn nộ, nhưng nếu mở cửa, thành trì sao còn giữ được.

“Đại nhân không thể.”

“Không sao.” Mặt Lê Diệu Nam âm trầm, trong mắt hiện lên một tia nguy hiểm, thanh âm lạnh như băng không một chút độ ấm: “Quân địch muốn chọc giận chúng ta, khiến chúng ta mở cửa thành ra, như ý bọn họ có ngại chi. Gọi người đi chuẩn bị dầu, toàn bộ vẩy xuống tường thành, tốc độ phải nhanh, hôm nay nhất định phải giết hết, thân thủ tốt đi theo ta, đi cướp thi thể về.”

Bọn lính lớn tiếng đáp lại, cũng không biết niềm tin lấy từ đâu, giống như chỉ cần là lời của Lê đại nhân, bọn họ có thể toàn tâm toàn ý tin tưởng.

Quân địch bên kia cũng thực kinh ngạc: “Nha, thật sự mở cửa thành ra.”

“Vẫn là kế sách của tướng quân dùng tốt.”

“Nhanh trở về bẩm báo, hôm nay nhất định phải giết sạch Nam Tuyền chó gà không tha.”

“Dám đốt lương thảo của chúng ta.”

Cửa thành mở ra, đồng thời quân địch cũng bắt đầu tập hợp, mấy trăm quân tiền phương càng làm tốt chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, bọn họ liệu định Nam Tuyền không dám bốn phía ra khỏi thành.

“Mọi người chú ý che giấu, không thể để cho quân địch phát hiện ra manh mối.” Lê Diệu Nam để mọi người phân tán, lặng lẽ bắc thang và ván gỗ trên chiến hào để di chuyển.

“Giết!”

Bọn lính điên cuồng xông lên phía trước, Lê Diệu Nam không cam lạc hậu, đây là lần đầu tiên hắn chân chính ra trận giết địch, nhưng trong lòng có vui sướng nói không nên lời. Máu đỏ quân địch nhuộm đẫm ánh mắt hắn, giống như chỉ có như vậy mới có thể dập tắt căm giận ngút trời trong lòng.

Quân địch thấy tình thế không ổn, không ham chiến, vội vàng lui lại.

Lê Diệu Nam hạ lệnh không cho đuổi theo, chỉ để mọi người nhanh chóng nâng thi thể trở về, hắn hiểu được, đại đội nhân mã quân địch sắp đuổi tới.

Theo tiếng kèn quân địch vang lên, người đông nghìn nghịt đang từ từ tới gần.

Chiến trường vẫn luôn là giành giật từng giây, sai một ly đi nghìn dặm, Lê Diệu Nam hét to: “Động tác nhanh lên.”

Bọn lính đầu đầy mồ hôi, bọn họ cũng muốn nhanh nhưng thi thể rất nhiều, sao có thể kịp.

Địch nhân cách càng ngày càng gần, Lê Diệu Nam ra lệnh: “Lui lại.”

“Nhưng mà —-”

“Đi thôi, ngươi không muốn sống nữa sao?”

“Còn chưa thu thập thi thể xong.”

Lê Diệu Nam nghiêm mặt, nói nhanh: “Đánh xong một trận, chốc lát lại có cơ hội, hiện tại lập tức lui về cho ta, trái lệnh ấn quân pháp xử.”

Bọn lính rùng mình, nhịn xuống bi thống trong lòng, lưu luyến nhìn thi thể một cái, quay đầu, cấp tốc chạy về phía tường thành, phía sau mưa tên theo sát mà đến.

“Nhanh lên, nhanh lên.”

Tình thế vạn phần gấp gáp, có thể nói là chỉ mành treo chuông, người trên tường thành nhìn mà run sợ, sợ xuất hiện bất cứ cái gì ngoài ý muốn. Lúc này mở cửa thành là phân phó của Lê đại nhân, cũng là bọn họ tử chiến đến cùng, dùng tất cả Nam Tuyền để đặt cược, không thể chịu nổi bất luận sơ xuất nào.

“Vèo vèo vèo!” Rừng tên rậm rạp giống như thiên la địa võng gắt gao vây quanh bọn họ.

“Đại nhân, cẩn thận.”

Đồng tử Lê Diệu Nam co rút lại, toát ra một thân mồ hôi lạnh, lần đầu tiên cảm thấy tử vong cách mình gần như vậy.

“Phốc!” Một bóng người chắn trước người hắn.

“Tiểu Lương!”

Lê Diệu Nam không kịp tự hỏi, mang người nhanh chóng lui lại, chỉ cần qua chiến hào phía trước, bọn họ liền an toàn. Một sĩ binh khác vội vàng chạy tới cõng Tiểu Lương trên lưng. Rõ ràng chỉ có khoảng cách chưa đến mười trượng, bọn họ lại cảm thấy đi rất lâu.

Rốt cuộc trở lại dưới tường thành, rút lại ván cầu trên chiến hào, bọn lính hung hăng thở ra một hơi, nhanh chóng lui vào trong thành, Lê Diệu Nam vội vàng bắn pháo hoa, hắn biết Nghiêm Giáo uý nhất định thời khắc chú ý.

Tôn Thuỵ Tư tiến lên mắng Lê Diệu Nam một trận, trời biết hắn ta vừa rồi thiếu chút nữa bị doạ chết. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, chẳng lẽ ngay cả đạo lý này hắn cũng không hiểu sao?

Lê Diệu Nam nghĩ mà sợ không thôi, thẳng đến hiện tại cũng chưa bình tĩnh lại được. Hắn cũng không muốn lấy thân dụ địch, nhưng có biện pháp nào, toàn bộ Nam Tuyền ngoại trừ Nghiêm Giáo uý, tìm không ra ai khác có thân phận tương đương, có thể làm cho bọn lính nghe lời, có năng lực nhanh chóng phân tích tình hình quân địch. Lúc này đây mở rộng cửa thành là hắn mở đầu, nếu không tự mình ra trận, bọn lính lại đối với người chết tình cảm thâm hậu, nếu hành động chậm trễ, hối hận cũng không kịp.

Tôn Thuỵ Tư hung hăng trừng hắn một cái, rốt cuộc không trách cứ nữa, hiện tại thời gian cũng không cho phép. Quân địch rất nhanh tới gần, tiếp theo liền truyền đến từng trận kêu than thảm thiết, quân địch chạy quá nhanh, giẫm lên chiến hào, nhất thời người ngã ngựa đổ.

“Đóng cửa thành, hiện tại toàn lực bắn chết cho ta.” Lê Diệu Nam ra lệnh một tiếng, nhanh như chớp đi lên trên tường thành.

“Giết —-”

Bọn lính không ngừng bắn tên, giết đỏ cả mắt.

Chiến hào không thể ngăn cản quân địch lâu lắm. Tre nhọn xuyên qua thân thể quân địch tiên phong, tử trạng vô cùng thê thảm, quân địch lửa giận sôi trào, rất nhanh nghĩ ra biện pháp giải quyết, vọt tới chân tường thành, bắc thang leo lên.

“Đốt lửa!” Theo một thanh âm lạnh băng vang lên, quân địch bị đánh vào ngục hoả luyện.

“Bùng!” Một con rắn lửa hung mãnh lủi lên từ dưới tường thành, lửa thiêu bỏng rát đánh bại sóng công kích thứ hai của quân địch. Bọn lính liên tiếp tăng thêm vật dẫn lửa, cung tiễn thủ cũng không ngừng nghỉ, lắp tên ngắm trúng bắn.

Đây là một tràng đánh lâu dài, trong lòng bọn họ hiểu được, địch ta thực lực hai bên cách xa quá lớn, dưới công kích cường thế của quân địch, cục diện như vậy căn bản không duy trì được bao lâu, phá thành là vấn đề sớm muộn.

Bất đồng với mấy lần tiến công trước, lúc này quân địch phát ngoan, căn bản không thèm để ý sống chết, tựa hồ mục đích duy nhất là bắt được Nam Tuyền.

Trên người Lê Diệu Nam bất giác nhiễm một tầng sát khí, mắt thấy tình thế càng ngày càng kém, doanh địa quân địch không hề thấy có khói.

Lê Diệu Nam đột nhiên cười ha ha: “Thành công, thành công, viện quân của chúng ta đã sao hang ổ quân địch, mau nhìn đi, doanh địa Khương tộc bị sao, giết a —-”

Có người không rõ, chỉ cho rằng viện quân đến, giết càng thêm hưng phấn.

Có người lập tức ngầm hiểu, cũng hô to theo: “Viện quân đến, viện quân đến, chúng ta trước sau giáp kích, nhất định phải giết địch không lưu một phiến giáp.”

“Giết!”

Trận doanh địch quân loạn cả lên, thế công từ từ dịu đi, mắt thấy phía doanh địa bốc lên tầng tầng khói đen, tướng lãnh địch quân vừa sợ vừa giận, vội vàng đánh trống thu binh, cũng không dám chậm trễ. Quân địch như thuỷ triều thối lui, sợ Nam Tuyền thật sự có viện quân đuổi tới, đến lúc đó trước sau giáp kích, bọn họ nào còn đường sống.

Sĩ binh hưng phấn kêu to: “Viện quân đến, viện quân đến.”

Dân chúng cao hứng hoa tay múa chân: “Nam Tuyền được cứu rồi, Nam Tuyền được cứu rồi.”

Dương đại nhân lại đầy đầu buồn bực, hỏi Lê Diệu Nam: “Lê đại nhân, viện quân ở đâu, vì sao hạ quan chưa từng nghe nói?”

“Đúng vậy!” Cũng có người tràn đầy nghi hoặc, đánh lén không phải là Nghiêm Giáo uý sao?

Khoé môi Lê Diệu Nam co rút, lần thứ hai khắc sâu lý giải cứng nhắc của cổ nhân, liếc nhìn Dương đại nhân nói: “Làm gì có viện quân.” Nếu không nói dối viện quân đến, Khương tộc sao có thể dễ dàng lui lại, nói không chừng còn bởi vì doanh địa bị chiếm rõ ràng được ăn cả ngã về không. Có viện quân thì khác, Khương tộc sẽ bắt đầu kiêng kỵ, dưới tình huống không rõ thực lực quân địch, bọn họ không dám mạo hiểm.

Dương đại nhân nghẹn họng, đối với khinh bỉ của Lê đại nhân cực kỳ hổ thẹn, sĩ binh và dân chúng thì tràn đầy thất vọng, thì ra không có viện quân a.

Lê Diệu Nam an ủi: “Không cần lo lắng, sau trận chiến lần này, quân địch ít nhất cần tu dưỡng hai ngày, ta dự tính đội quân của đại ca hẳn là sắp đến.”

Mọi người lần thứ hai dấy lên hy vọng, sau đó bắt đầu kiểm kê nhân số, một trận chiến này hy sinh hơn sáu trăm người.

Lê Diệu Nam trầm mặc một hồi, để bọn họ đi thu thập thi thể, nhất định phải an táng thoả đáng. Thẳng đến lúc này hắn mới hiểu được, tính toán khi trước của mình vẫn còn đơn giản lắm. Chiến trường không phải trò đùa, lại càng không phải nơi để cạnh tranh. May mắn, may mắn hắn đã làm chuẩn bị trước, cũng may mắn hắn quả thật suy nghĩ cho dân. Nếu không cánh cửa tâm lý này chỉ sợ hắn không thể bước qua, nhiều mạng người và máu tươi như vậy, chỉ vì tư tâm của Tổng đốc, thật đáng giận!

Nghiêm Giáo uý rất nhanh dẫn người trở về, hơn hai ngàn binh sĩ chỉ còn lại hơn một ngàn năm trăm người, toàn bộ quần áo tả tơi thương tích chồng chất.

Lê Diệu Nam không thể hình dung tâm tình của mình, mọi người lặng im một trận.

Dân chúng Nam Tuyền cảm động phát khóc, vội vàng lấy ra thuốc trị thương băng bó cho họ, miệng còn lải nhải sự tích anh dũng của bọn họ.

Cũng có dân chúng mất đi thân nhân, đương trường khóc lớn, chỉ là bọn họ vẫn như cũ kiên định cảm tạ, cảm tạ người lính bảo vệ gia viên, thực tự hào mà nói cho mọi người, nhi tử (phu quân) là vì bảo hộ Nam Tuyền mới hy sinh.

Sĩ binh chậm rãi nở nụ cười, đột nhiên cảm thấy hết thảy đều đáng giá.

Lê Diệu Nam để bọn nhanh chóng đi nghỉ ngơi, sau đó đi thăm người bệnh, hắn nhớ rõ nếu không có Tiểu Lương chắn cho hắn, mình nhất định không thể an toàn đứng đây.

3 thoughts on “Tiểu phu lang – Chương 112

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s